Thục Nữ Phiêu Phiêu Quyền

Chương 18: Hậu quả, thực nghiêm trọng

2 2 2 2 2
2 2

Phong Phiêu Phiêu cơ hồ kinh hô ra tiếng, ngay sau đó nhanh nhẹn che miệng lại.

Trần Băng cùng Dương Ngưng Tuyết kêu Vệ Sở là gì?

Vệ sư huynh!!

Trong nháy mắt, Phong Phiêu Phiêu có một loại xúc động muốn tự sát, sau lại lập tức nhớ ra không thể chết không minh bạch như vậy, ít nhất phải đem Vệ Sở bóp chết trước.

Sư huynh!

Nghe cái xưng hô này liền biết Vệ Sở là đồng môn Thái Cực với Trần Băng, ngữ khí của Trần Băng thậm chí còn có điểm tôn kính, nói vậy Vệ Sở hẳn rất lợi hại, giỏi như vậy, giả vờ cái gì cơ chứ! Bị người Taekwondo hệ tập kích liền tùy tiện để đối phương đánh, hại cô ra tay cứu người, còn bại lộ võ công của chính mình.

Phong Phiêu Phiêu lập tức trở nên phẫn nộ, trong lòng tính toán làm thế nào giết Vệ Sở, là mang đi chiên giòn hay trước cắt ra làm thịt kho tàu.

Chỉ miên man suy nghĩ một hồi, Phong Phiêu Phiêu uể oải nhớ tới, cô thậm chí tới một phần nắm chắc thắng được Trần Băng cũng không có, lấy cái gì đối phó với Vệ Sở còn lợi hại hơn cả Trần Băng đây?

Trong phòng đọc lại truyền tới thanh âm của Vệ Sở: "Hai người các ngươi, đều luyện tập tới hồ hồ rồi sao? Một cái tới cửa đại sát tứ phương, một cái trắng trợn táo bạo đi xem nữ học viên khác luyện tập, truyền ra ngoài, chỉ sợ người khác đều cho rằng truyền nhân Thái Cực chỉ là mấy thớ thịt không có tế bào não".

"Dương Ngưng Tuyết, em sở dĩ có thể nhảy ra đánh thắng là vì cao thủ chân chính khác đều không ở trong hệ... Mà Taekwondo hệ kia sở dĩ thua trên tay Trần Băng, cũng không phải người ta không mạnh, mà bởi vì bản thân họ có sơ hở, hơn nữa không hiểu biết về Thái Cực, mới có thể thất bại, trong núi không có hổ, hai con khỉ các người còn tưởng mình là Đại vương?".

Thực, thực ác độc.

Phong Phiêu Phiêu nhịn không được nghĩ, Vệ Sở lần trước bị vây công quả nhiên là tự làm tự chịu, đối với người một nhà miệng cũng độc như vậy, là ai nghe xong cũng có một loại xúc động muốn bóp chết anh ta.

Nhưng Trần Băng cùng Dương Ngưng Tuyết lại không có tức giận,

Trần Băng thì thôi đi, chi danh bá vương hoa của Dương Ngưng Tuyết Phong Phiêu Phiêu từng nghe qua, một nữ sinh cao ngạo như vậy, sau khi nghe Vệ Sở răn dạy, cũng không tức giận, chẳng những không đánh người, cô cũng không cãi lại, thậm chí còn cùng Trần Băng cung kính nói: "Đa tạ sư huynh dạy bảo, chúng em sau này sẽ cẩn thận".

Trần Băng ngoan như vậy cũng thôi, nhưng là Dương Ngưng Tuyết cũng ngoan như vậy, làm Phong Phiêu Phiêu không thể không tự hỏi bóp chết Vệ Sở thực khó khăn.

Vệ Sở gõ bàn, âm thanh phát ra trong trẻo: "Các em mới vào học, anh liền biết, nhưng anh vào nơi này chính là để thoát ly hoàn cảnh trước kia, thay đổi tâm tình, cho nên không có cùng các em chào hỏi, nhưng tới hôm nay thì thật sự nhìn không được, Dương Ngưng Tuyết làm loạn cũng thôi đi, Trần Băng, chính em cũng biết chừng mực, anh biết mấy đứa khi ở nhà, trừ bỏ luyện công đều không để ý tới việc gì khác, nhưng nếu đã tới trong trường rồi, trường học cũng là một cái xã hội thu nhỏ, mấy đứa liền tuân thủ bổn phận học sinh đi, anh kêu mấy đứa tới, chính là để nói rõ chuyện này, được rồi, hai đứa có thể đi, sau này không có chuyện đừng tới quấy rầy anh".

Dùng ngữ khí nghiêm khắc nói xong một đoạn dài, Vệ Sở hạ lệnh trục khách, Phong Phiêu Phiêu vội vàng nép mình sau chỗ ngoặt, nơi này ánh sáng vô cùng tối, rất khó có người phát giác, nhưng hai người Trần, Dương cũng chưa có đi ra, Trần Băng ấp úng hỏi Vệ Sở: "Vệ sư huynh, anh có biết hay không, chúng em tới đây, là còn có nhiệm vụ?".

Thanh âm Vệ Sở có chút không vui: "Anh đương nhiên biết, nhưng có nhiệm vụ thì thế nào? Bởi vì chính mình là người tập võ, liền có thể tùy ý khinh thường người khác sao? Dương bá phụ cùng Trần bá phụ dạy hai đứa như nào? Không có một ít khiêm tốn nào, cảnh giới Thái Cực của hai đứa vĩnh viễn không thể thoát ly được hiện tại".

Nói xong, anh ta bổ sung thêm một chữ: "Tệ".

Cái từ tệ này nói chém đinh chặt sắt, cơ hồ nghe có chút giống Phong Song Hành, Phong Phiêu Phiêu vừa nghe, liền theo bản năng nghiêm trang cúi đầu, vẻ mặt hiện lên biểu tình nhận tội... Một giây đồng hồ sau cô tỉnh ngộ ra chữ tệ này cũng không phải Phong Song Hành nói, lại có xúc động muốn làm thịt Vệ Sở.

Kỳ quái chính là, Vệ Sở cũng không có đem chuyện của cô tiết lộ cho hai người kia, lại ngoan độc khắc nghiệt mắng họ một hồi, đuổi họ ra khỏi phòng đọc.

Phong Phiêu Phiêu trốn ở ngã rẽ, mắt thấy Trần Băng cùng Dương Ngưng Tuyết đi ra, biểu tình sa sút, chậm rãi biến mất trong thang máy phía trước, mà Vệ Sở lúc này còn ở trong phòng đọc, xác định hai người kia sẽ không quay lại, Phong Phiêu Phiêu đi vào phòng đọc.

Vệ Sở đang quay về phía cửa sổ trước bàn đọc sách, đưa lưng về phía cửa, nghe thấy tiếng bước chân, anh thuận miệng nói: "Như thế nào đã trở lại...Đối với...". Anh trước cho rằng Trần Băng hoặc Dương Ngưng Tuyết quay lại, nhưng thực mau phát giác tiếng bước chân có chút không đúng, ngay sau đó nâng mắt lên nhìn, nhìn thoáng qua tấm kính pha lê, lúc này anh không có đeo kính, đôi mắt phượng hẹp dài dù là chiếu lên pha lê, cũng hết sức mỹ lệ.

Từ trên tấm pha lê thấy rõ người tới là Phong Phiêu Phiêu, Vệ Sở nhíu nhíu mày, lấy kính ra từ trong túi, đeo lên rồi mới xoay người lại: "Cô vừa rồi ở ngoài cửa nghe lén? Cô theo dõi bọn họ?".

Phong Phiêu Phiêu vốn dĩ còn có chút tức giận, nhưng thấy Vệ Sở, cô bỗng nhiên bình tĩnh lại, cười cười: "Thế nào là theo dõi nha? Tôi chỉ là vừa đúng lúc ở phòng đọc cách vách, nghe thấy có người nói chuyện lớn tiếng ở bên ngoài, liền nhịn không được tới đây, à tôi nên xưng hô với anh như nào đây? Là Vệ học trưởng hay là Vệ sư huynh?".

Vệ Sở biểu tình lãnh đạm: "Tùy cô".

Phong Phiêu Phiêu chần chờ một chút, vẫn là nhịn không được hỏi ra nghi vấn từ đáy lòng: "Anh vì cái gì không đem chuyện của tôi nói cho hai người kia?".

Bọn họ không phải cùng một hội sao?

Đôi lời iu thưn: mấy hôm nay tui bận học quá trời quá đất nên có hôm nào tui chưa đăng được thì hôm sau tui sẽ bù cho đủ số chương tui nợ nhé. Xin lỗi mọi người nhiều:(((((

------oOo------

Chương 18: Hậu quả, thực nghiêm trọng

Nguồn: EbookTruyen.Net

Edit: Hushus05

Vệ Sở liếc cô một cái: "Lúc trước không phải cô bảo tôi đừng nói sao? Tôi cũng là tuân thủ ước định mà thôi. Như thế nào, thay đổi chủ ý? Cô rất muốn tôi lan truyền ra ngoài?".

Phong Phiêu Phiêu vội vàng xua tay: "Đương nhiên không phải như vậy!". Nhưng là... Bình thường mà nói, không phải là luôn đặt lợi ích của sư môn lên hàng đầu sao? Hơn nữa, anh ta nếu có ý ruồng bỏ ước định, cô cũng không thể đối với anh ta làm cái gì.

Lại nói tiếp, kỳ thật vẫn là muốn đa tạ Vệ Sở.

Tạ thì tạ, nhưng cái gì cần tính toán vẫn phải tính toán, việc nào ra việc đó, Phong Phiêu Phiêu ân oán phân minh, chợt nghĩ lại đêm đó Vệ Sở bị vây công: "Ngày đó anh vì cái gì cố ý giả vờ không biết võ công?".

Vệ Sở không để ý tới cô, chỉ cúi đầu đọc sách, giống như trong sách còn đẹp hơn Phong Phiêu Phiêu, ngữ khí vẫn đạm mạc: "Tôi xác thật không thể đánh".

Anh là cố ý nói mát sao?

Vốn dĩ đã tận lực khiến bản thân bình tĩnh trở lại, nghe thấy lời này, Phong Phiêu Phiêu không nhịn được nổi giận: Không thể đánh? Vừa rồi Trần Băng cùng Dương Ngưng Tuyết ở đối diện ai gọi "Vệ sư huynh"? Lại là đối với ai cung kính, hoàn toàn phục tùng?

Trợn mắt nói dối, anh ta định lừa gạt ai vậy?

Phong Phiêu Phiêu không quá để ý tới những lời lừa gạt có thiện ý, giống như ông nội lừa cô mười mấy năm, hiện tại biết được chân tướng, cô liền thông cảm với ông nội, bởi vì cô có thể hiểu được nỗi khổ trong đó.

Nhưng lần này, Vệ Sở thật quá đáng, thân phận của anh ta đã bại lộ trước mặt cô, nhưng anh vẫn như cũ lừa cô giống như lừa trẻ con nói anh không biết võ công, việc này làm Phong Phiêu Phiêu khó có thể chịu đựng được.

"Vừa rồi Trần Băng kêu anh là sư huynh?"

"Gọi tôi là sư huynh, không nói lên việc tôi có thể đánh". Vệ Sở thậm chí còn quay người đi, chỉ chừa lại một tấm lưng phẳng cho Phong Phiêu Phiêu xem, "Không có việc gì nữa, cô có thể đi rồi".

Vừa rồi Vệ Sở chính là như vậy "thỉnh" hai người Trần, Dương đi, nhưng Phong Phiêu Phiêu không phải sư đệ sư muội của anh ta, sẽ không ngoan ngoãn nghe lời như vậy: "Vệ...Học trưởng, anh nếu có nỗi khổ gì khó nói, tôi có thể thay anh giấu giếm, hiện tại anh biết tôi có võ công, tôi biết thân phận của anh, xem như biết được một bí mật của đối phương, chỉ cần anh nói về việc khiến anh khó xử, tôi sẽ không tiếp tục truy cứu việc này nữa". Cô chỉ cần một lý do không quá qua loa để thoái thác là được, nhưng Vệ Sở đến việc tự soạn lời nói dối cũng lười, điều này làm Phong Phiêu Phiêu thực khó chịu.

Phong Phiêu Phiêu tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng.

Phong Phiêu Phiêu hùng hổ dọa người như vậy, kỳ thực cũng là có liên quan tới tình cảnh hiện tại của cô, nếu cô bại lộ công phu thì sẽ có khả năng gặp nguy hiểm, không thể tùy ý như vậy, nhưng lúc nghe thấy Trần Băng đánh bại Taekwondo hệ, cùng với Dương Ngưng Tuyết đại sát tứ phương, trong lòng cô có chút hâm mộ.

Bọn họ có thế dưới ánh mặt trời, ở trước mặt công chúng, tự do tự tại thi triển công phu, không giống cô, ngay cả lúc luyện tập cũng phải đóng cửa trốn trong phòng luyện, mà hôm nay phát hiện, Vệ Sở là sư huynh của hai người họ, càng khiến cô để tâm là: Không riêng hai người kia, ngay cả Vệ Sở, cùng là truyền nhân Thái Cực quang minh chính đại, anh ta là vì cái gì phải tỏ ra yếu thế?

Võ công của cô không thể bại lộ, là bởi vì lai lịch võ công này có điểm bất chính, nhưng Vệ Sở là truyền nhân quang minh chính đại có thực lực được mọi người tôn kính, anh ta cố kỵ cái gì chứ?

Chẳng lẽ là yêu thích cá nhân?

Bởi vì tình cảnh bất bình đẳng, Phong Phiêu Phiêu thậm chí còn có chút ghen ghét, cô không cho rằng Vệ Sở là một sư huynh không học vấn không nghề nghiệp, nếu Vệ Sở là người như vậy, Trần Băng cùng Dương Ngưng Tuyết, đặc biệt là bá vương ương ngạnh như Dương Ngưng Tuyết, sẽ không cúi đầu trước mệnh lệnh của anh như vậy, thậm chí còn ngoan ngoãn nghe anh răn dạy, bởi vì bên trong võ lâm, trình độ cao thấp sẽ quyết định địa vị của một người.

Những kiến thức này là khi Phong Phiêu Phiêu về nhà Phong Song Hành bổ túc cho cô, mục đích là để cô biết được sau này càng dễ trốn tránh.

Nhưng đáp án của Vệ Sở vẫn giống như vừa rồi: "Không có khó xử, không có chính là không có".

Phong Phiêu Phiêu nhịn không được đập một chưởng trên bàn, trong phòng đọc trống trải, tiếng đánh trở nên vang dội, Vệ Sở liếc mắt nhìn cô: "Muốn đánh sao?".

Phong Phiêu Phiêu sửng sốt, mắt thấy Vệ Sở buông sách, xoay người lại tháo kính xuống, cô bỗng thấy có chút khẩn trương.

Cô không chắc có thể đánh bại được Trần Băng, mà Trần Băng đối với Vệ Sở cung kính như vậy, nghĩ đến Vệ Sở xa ở phía trên Trần Băng, cô muốn so chiêu với Vệ Sở quả là không biết tự lượng sức mình, nhưng mà...

Đây là cơ hội duy nhất được chứng kiến thực lực của Vệ Sở, Phong Phiêu Phiêu hít một hơi thật sâu, tận lực làm cho chính mình bình tĩnh trở lại, yên lặng nhìn Vệ Sở, xem anh ta từ từ tháo mắt kính xuống, lấy hộp kính ra rồi bỏ vào trong hộp, ngay sau đó lại bỏ vào trong túi...

Nhìn nhìn, cô bỗng nhiên cảm thấy một chuỗi động tác này của Vệ Sở có chút quen mắt.

Sau đó, Vệ Sở để tay ôm đầu, bình tĩnh ngồi xổm xuống, động tác thong dong ưu nhã: "Tùy cô đi, không cần đánh hư mắt kính của tôi".

Lịch! Sử! Tái! Diễn!

Phong Phiêu Phiêu chuẩn bị tâm lý thật tốt, mới hạ quyết tâm muốn khiêu chiến với cao thủ như Vệ Sở, nhưng tùy ý đánh qua như vậy, làm Phong Phiêu Phiêu thực muốn bùng nổ, đánh không được không đánh cũng không xong.

Đánh sao, cô thật sự không có thói quen xuống tay với người không thể phòng vệ được.

Không đánh sao, cô không cam lòng chịu một trận khó chịu như vậy.

Chần chờ nửa ngày, Phong Phiêu Phiêu dậm chân thật mạnh rồi xoay người rời đi.

Vệ Sở chậm rãi đứng lên, cúi đầu sửa sang lại y phục, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, như đang cười: "Tâm tính cũng không tồi".

Sau lại ngồi xuống, Vệ Sở phát hiện chính mình đọc sách không vào, vốn còn tính ở thư viện một ngày, nhưng vừa gặp mặt cố nhân, sau lại bị Phong Phiêu Phiêu chất vấn, làm lòng anh có chút không yên, thở dài, Vệ Sở khép sách vở lại, ôm hai, ba quyển còn chưa xem xong đi xuống lầu.

Anh đi bộ, không có đi thang máy, tới chỗ rẽ cầu thang tầng hai, ngay lúc đang muốn xuống tầng một, bỗng xuất hiện một bóng dáng thon dài, hướng anh đá tới, cái chân kia thoạt nhìn trắng nõn tinh tế nhưng động tác lại như sét đánh.

Vệ Sở tuy cảm nhận được nguy hiểm nhưng thân thể không theo kịp đại não, liền bị cái chân kia đá thẳng tắp ngã xuống cầu thang.

Thanh âm va chạm với mặt đất khiến Phong Phiêu Phiêu kinh hãi không thôi.

Phong Phiêu Phiêu chạy nhanh tới xem xét tình huống, chỉ thấy Vệ Sở nằm ở cầu thang lầu một, hai mắt nhắm nghiền, cái trán cũng đang chảy máu.

Ặc... Gặp rắc rối rồi.

Phong Phiêu Phiêu như bị sét đánh. Cô vốn dĩ cho rằng Vệ Sở là cố ý giấu giếm võ công của bản thân, cho nên muốn mượn lúc này đột nhiên tập kích để biết rõ sự thật, bởi vì một người có thể ngụy trang nhưng dưới tình huống xảy ra bất thình lình như vậy sẽ phản xạ theo bản năng, ông nội cô cũng từng dùng phương pháp như vậy khảo nghiệm công phu của cô.

Chính là Phong Phiêu Phiêu ngàn lần không nghĩ tới, Vệ Sở thà rằng bị đánh giống như người thường cũng không có né tránh.

Tại sao lại như vậy?

Phong Phiêu Phiêu mờ mịt một trận, cả người bao trùm bởi sự áy náy, cũng không biết làm sao: Làm sao bây giờ? Cái này...Nghiêm trọng.